Hôm nay Thứ 4, Ngày 22 Tháng 11 Năm 2017 - Chào mừng bạn đến với Website Sở Văn hoá, Thể thao và Du lịch tỉnh Tuyên Quang, Địa chỉ: Đường Tân Trào - TP Tuyên Quang, Điện thoại: (027) 6 251 837, Email: Support@tuyenquang.gov.vn Trang chủ Liên hệ Gửi bài cho BBT Đăng nhập

TÌM KIẾM BÀI VIẾT
<Tháng Mười Một 2017>
HBTNSBC
303112345
6789101112
13141516171819
20212223242526
27282930123
45678910

[HyperLink11]
[HyperLink11]

Bác Hồ nói về phòng, chống suy thoái tư tưởng, đạo đức, lối sống
Thứ 6, ngày 1 tháng 9 năm 2017 - 11:20
Trong quá trình lãnh đạo cách mạng Việt Nam, Bác Hồ luôn quan tâm và trăn trở về những hiện tượng tiêu cực nảy sinh trong Đảng, chính quyền và xã hội. Người đã có nhiều bài nói và viết về đấu tranh phòng, chống suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống.

Trong quá trình lãnh đạo cách mạng Việt Nam, Bác Hồ luôn quan tâm và trăn trở về những hiện tượng tiêu cực nảy sinh trong Đảng, chính quyền và xã hội. Người đã có nhiều bài nói và viết về đấu tranh phòng, chống suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống. Trong các tác phẩm của mình, Bác Hồ không dùng trực tiếp các khái niệm “suy thoái” tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”, nhưng đã đề cập đến rất nhiều căn bệnh khác nhau thể hiện sự suy thoái đó.
Bác Hồ chỉ rõ những dấu hiệu suy thoái về tư tưởng chính tri, trước hết là những biểu hiện phai nhạt lý tưởng cách mạng. Ngay sau hai năm giành được chính quyền, tháng 10/1947, Bác Hồ đã yêu cầu cán bộ, đảng viên sửa đổi lối làm việc, chỉ rõ phải đấu tranh với những hiện tượng thờ ơ trước những nhận thức lệch lạc, quan điểm sai trái: “Nghe những lời bình luận không đúng, cũng làm thinh, không biện bác. Thậm trí nghe những lời phản cách mạng cũng không báo cáo cấp trên biết. Ai nói sao, ai làm gì cũng mặc kệ”. Người phê phán những đảng viên dao động, thiếu lý tưởng cách mạng: “Nếu chỉ có công tác thực tế, mà không có lý tưởng cách mạng, thì cũng không phải là người đảng viên tốt. Như thế, chỉ là người sự vụ chủ nghĩa tầm thường”.
Bác Hồ khẳng định: “Đảng phải chống cái thói xem nhẹ học tập lý luận. Vì không học lý luận thì chí khí kém kiên quyết, không trông xa thấy rộng, trong lúc đấu tranh dễ lạc phương hướng, kết quả là “mù chính trị”, thậm chí hủ hóa, xa rời cách mạng”. Người kiên quyết chống những nhận tức sai lệch về ý nghĩa, tầm quan trọng của lý luận và học tập lý luận chính trị; lười học tập chủ nghĩa Mác- Lênin…Người nói: “Trong Đảng ta hiện nay còn có nhiều người chỉ biết vùi đầu suốt ngày vào công tác sự vụ, không nhận thấy sự quan trọng của lý luận, cho nên còn có hiện tượng xem thường học tập hoặc là không kiên quyết tìm biện pháp để điều hòa công tác và học tập”. “Có một số đồng chí không chịu nghiên cứu kinh nghiệm thực tế của cách mạng Việt Nam. Họ không hiểu rằng: Chủ nghĩa Mác- Lênin là kim chỉ nam cho hành động, chứ không phải là kinh thánh. Vì vậy, họ chỉ học thuộc ít câu của Mác- Lênin, để lòe người ta. Lại có một số đồng chí khác chỉ bo bo giữ lấy những kinh nghiệm lẻ tẻ. Họ không hiểu rằng lý luận rất quan trọng cho sự thực hành cách mạng. Vì vậy, họ cứ cắm đầu nhắm mắt mà làm, không hiểu rõ toàn cuộc của cách mạng”.
Bác Hồ kiên quyết chống những biểu hiện không chấp hành nghiêm các nguyên tắc tổ chức của Đảng, sa sút ý chí phấn đấu, không gương mẫu trong công tác: “Vô kỷ luật, kỷ luật không nghiêm”. (Bác Hồ đã đề cập những nguyên tắc cơ bản xây dựng Đảng, đó là: Tập trung dân chủ - Người gọi đây là nguyên tắc tổ chức của Đảng; Tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách; Tự phê bình và phê bình - Người coi đây là nguyên tắc sinh hoạt Đảng, là quy luật phát triển của Đảng; Kỷ luật nghiêm minh và tự giác; Đoàn kết thống nhất trong Đảng). Trong tự phê bình và phê bình, Người kiên quyết chỉ ra và đấu tranh với những biểu hiện không dám nhận khuyết điểm; khi có khuyết điểm thì thiếu thành khẩn, không tự giác nhận kỷ luật. Trong phê bình thì nể nang, né tránh, ngại va chạm, thấy đúng không bảo vệ, thấy sai không đấu tranh; lợi dụng phê bình để nịnh bợ, lấy lòng nhau hoặc vu khống, bôi nhọ, chỉ trích nhau…(Bài viết sau chúng tôi sẽ đề cập sâu hơn tư tưởng của Bác Hồ về tự phê bình và phê bình).
Bác Hồ phê phán những biểu hiện duy ý chí, áp đặt, bảo thủ, chỉ biết làm theo ý mình; không chịu học tập, lắng nghe, tiếp thu ý kiến hợp lý của người khác: “Tự cho mình là cái gì cũng giỏi, việc gì cũng biết”, “Tự kiêu tức là cho mình việc gì cũng thạo, cũng làm được. Việc gì mình cũng giỏi hơn mọi người. Mình là thần thánh, không cần học ai, hỏi ai”. Người chỉ ra: “Trong Đảng ta có một số không ít đồng chí mắc bệnh công thần, cho rằng mình đã tham gia cách mạng lâu năm mà tự kiêu, tự mãn. Hoạt động cách mạng lâu năm là tốt, nhưng phải khiêm tốn học tập để tiến bộ mãi”. Người yêu cầu: “Phải khắc phục bệnh cá nhân chủ nghĩa, bệnh công thần, óc địa vị. Nó đẻ ra nhiều cái xấu như xích mích, kèn cựa giữa cán bộ và giữa đảng viên, không ai phục ai, không giúp đỡ nhau, không cộng tác chặt chẽ với nhau. Bệnh cá nhân còn dẫn đến tệ bảo thủ, quan liêu, tham ô, lãng phí, sợ khó, sợ khổ, thấy khó khăn thì đâm ra tiêu cực, bi quan”, từ đó dẫn đến những biểu hiện chọn nơi có nhiều lợi ích, chọn việc dễ, bỏ việc khó; không sẵn sàng nhận nhiệm vụ ở nơi xa, nơi khó khăn. Thậm chí còn tìm mọi cách để vận động, tác động, tranh thủ phiếu bầu, phiếu tín nhiệm cho cá nhân một cách không lành mạnh. “Không phục tùng mệnh lệnh, không tuân theo kỷ luật. Cứ làm theo ý mình”.
Trong một số bài nói, bài viết của mình, Bác Hồ tỏ rõ quan điểm kiên quyết chống những biểu hiện tham vọng chức quyền, không chấp hành sự phân công của tổ chức; kén chọn chức danh, vị trí công tác, những biểu hiện ấy, Bác gọi là “Bệnh hiếu danh- Tự cho mình là anh hùng, là vĩ đại. Có khi vì cái tham vọng đó mà việc không đáng làm cũng làm. Đến khi bị công kích, bị phê bình thì tinh thần lung lay. Những người đó chỉ biết lên mà không biết xuống. Chỉ chịu được sướng mà không chịu được khổ. Chỉ ham làm chủ tịch này, ủy viên nọ, chớ không ham công tác thiết thực”.
Người đấu tranh với những biểu hiện tranh thủ bổ nhiệm người thân, người quen, người nhà dù biết là không đủ tiêu chuẩn, điều kiện giữ chức vụ lãnh đạo, quản lý hoặc bố trí, sắp xếp vào vị trí có nhiều lợi ích. Bác Hồ gọi đó là: “Tự túng- Kéo bè, kéo cánh, bà con bạn hữu mình, không tài năng gì cũng kéo vào chức này chức nọ. Người có tài có đức, nhưng không vừa lòng mình thì đẩy ra ngoài. Quên rằng việc là việc công, chứ không phải việc riêng gì dòng họ của ai”. Người phê phán thẳng thắn: “Có những đồng chí còn giữ thói “một người làm nên cả họ được nhờ”, đem bà con bằng hữu vào chức này việc kia, làm được, không được mặc kệ. Hỏng việc đã có đoàn thể chịu, cốt cho bà con, bạn hữu có địa vị là được”.
Trong cuộc đời hoạt động cách mạng của mình, Bác Hồ rất quan tâm đến đạo đức cách mạng, về suy thoái đạo đức, lối sống. Những biểu hiện của sự suy thoái đạo đức, lối sống mà Người thẳng thắn chỉ ra và đấu tranh đó là biểu hiện cá nhân chủ nghĩa, sống ích kỷ, thực dụng, cơ hội, vụ lợi; chỉ lo vun vén cá nhân, không quan tâm đến lợi ích tập thể; ganh ghét, đố kỵ, so bì, tỵ nạnh, không muốn người khác hơn mình. Bác gọi đó là các căn bệnh: “Óc hẹp hòi- Ở trong Đảng thì không biết cất nhắc những người tốt, sợ người ta hơn mình. Ở ngoài Đảng thì khinh người, cho ai cũng không cách mạng, không khôn khéo bằng mình. Vì thế mà không biết liên lạc hợp tác với những người có đạo đức tài năng ở ngoài Đảng. Vì thế mà người ta uất ức và mình thành ra cô độc”; đó là “Bệnh tham lam- Những người mắc phải bệnh này thì đặt lợi ích của mình lên trên lợi ích của Đảng, của dân tộc, do đó mà chỉ “tự tư tự lợi”. Dùng của công làm việc tư. Dựa vào thế lực của Đảng để theo đuổi mục đích riêng của mình. Sinh hoạt xa hoa, tiêu sài bừa bãi. Tiền bạc đó ở đâu ra? Không xoay của Đảng thì xoay của đồng bào. Thậm chí làm chợ đen buôn lậu. Không sợ mất thanh danh của Đảng, không sợ mất danh giá của mình”, “Còn có những đồng chí chỉ lo ăn ngon, măc đẹp, lo phát tài, lo chiếm của công làm của tư, đạo đức cách mạng thế nào, dư luận chê bai thế nào cũng mặc”.
Người kiên quyết chống “Bệnh hẹp hòi”, vì “Nhiều thứ bệnh, như chủ nghĩa địa phương, chủ nghĩa bản vị, chủ nghĩa cá nhân, khuynh hướng tham danh vọng, tham địa vị, dìm người giỏi, bệnh hủ hóa…, đều do bệnh hẹp hòi mà ra”. Phê phán những biểu hiện “chạy thành tích”, “chạy khen thưởng”, “chạy danh hiệu”, Bác Hồ gọi đó là “Bệnh hữu danh, vô thực”, “Bệnh kiêu ngạo”.Bác Hồ cũng sớm chỉ ra các căn bệnh có các biểu hiện quan liêu, xa rời quần chúng, không sâu sát cơ sở, thiếu kiểm tra, đôn đốc, không nắm chắc tình hình, đó là bệnh “Óc quan liêu quân phiệt”, “Làm việc lối bàn giấy”, “Bệnh mệnh lệnh”. Những biểu hiện gây lãng phí, thất thoát tài chính, tài sản, ngân sách nhà nước, đất đai, tài nguyên…cũng được Người chỉ ra từ rất sớm trong một số cán bộ, đảng viên: “Họ tưởng rằng cách mạng là cốt để làm cho họ có địa vị, được hưởng thụ. Do đó mà họ mắc những sai lầm: kiêu ngạo, chưng diện, hưởng lạc, lãng phí của công, tự tư tự lợi, không tiết kiệm đồng tiền bát gạo là mồ hôi nước mắt của nhân dân. Họ quên mất tác phong gian khổ phấn đấu, lạt lẽo với công việc cách mạng, xa rời Đảng, xa rời quần chúng. Dần dần, họ mất cả tư cách và đạo đức cách mạng, sa vào tham ô, hủ bại và biến thành người có tội với Đảng, với Chính phủ, với nhân dân”.
Trong lúc cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược đang cam go quyết liệt nhất, đầu năm 1947, Bác Hồ đã nêu và yêu cầu đấu tranh kiên quyết với các biểu hiện thao túng trong công tác cán bộ, mà Người gọi là “Óc bè phái: Ai hẩu với mình thì dù nói không đúng cũng nghe, tài không có cũng dùng. Ai không thân với mình thì dù họ có tài cũng tìm cách dìm họ xuống, họ nói phải mấy cũng không nghe” và “Kéo bè kéo cánh lại là một bệnh rất nguy hiểm nữa. Từ bè phái mà đi đến chia rẽ. Ai hợp với mình thì dù người xấu cũng cho là tốt, việc dở cũng cho là hay, rồi che đậy cho nhau, ủng hộ lẫn nhau. Ai không hợp với mình thì người tốt cũng cho là xấu, việc hay cũng cho là dở, rồi tìm cách gièm pha, nói xấu, tìm cách dìm người đó xuống. Bệnh này rất tai hại cho Đảng. Nó làm hại đến sự thống nhất. Nó làm Đảng bớt mất nhân tài và không thực hành được đầy đủ chính sách của mình. Nó làm mất sự thân ái, đoàn kết giữa đồng chí. Nó gây ra những mối nghi ngờ”.
Nguyên nhân của những biểu hiện suy thoái đạo đức, lối sống, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” có nhiều, nhưng chủ yếu là do chủ nghĩa cá nhân sinh ra. Theo Bác Hồ, “Chủ nghĩa cá nhân đẻ ra trăm thứ bệnh nguy hiểm: quan liêu, mệnh lệnh, bè phái, chủ quan, tham ô, lãng phí. Nó trói buộc, nó bịt mắt những nạn nhân của nó, những người này bất kỳ việc gì cũng xuất phát từ lòng tham muốn danh lợi, địa vị cho cá nhân mình, chứ không nghĩ đến lợi ích của giai cấp, của nhân dân”.
Thấm nhuần tư tưởng của Bác Hồ về đấu tranh phòng, chống suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đưc, lối sống để mỗi cán bộ, đảng viên và nhân dân kiểm điểm tự phê bình và phê bình bản thân mình về phòng, chống suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ, góp phần thực hiện thắng lợi Nghị quyết số 04-NQ/TW ngày 30/10/2016 của Ban chấp hành Trung ương Đảng (lần thứ tư khóa XII).
                                                                                                                                    V.T
                                                                                   (Theo tài liệu của Ban Tuyên giáo Trung ương)
 

Lượt xem:   653  views  Bản in

Các tin đã đăng

Xem tin theo ngày  tháng  năm   
[HyperLink11]
[HyperLink11]
[HyperLink11]
[HyperLink11]
[HyperLink11]
[HyperLink11]
[HyperLink11]
[HyperLink11]
[HyperLink11]
[HyperLink11]
[HyperLink11]
[HyperLink11]
[HyperLink11]
Nhà hàng Thành Tín
Online: 31
Truy cập: 1.736
Cơ quan chủ quản:  Sở Văn hoá, Thể thao và Du lịch tỉnh Tuyên Quang
Chịu trách nhiệm: Ông Nguyễn Vũ Phan, Q.Giám đốc Sở
Trụ sở:Đường 17/8, Phường Minh Xuân, Thành phố Tuyên Quang. Điện thoại: 02073 822 683
Email
: vanhoattdl@tuyenquang.gov.vn
Design by